Bài đăng

Euro 2012 với nhiều kỉ niệm !

Hình ảnh
 Xin chào các bạn, như vậy là năm nay không có Euro vì đại dịch COVID-19, lại thêm một năm chờ đợi một giải đấu lớn từ sau World Cup 2018 ! Euro và World Cup chính là hai giải đấu bóng đá cấp đội tuyển uy tín và được chú ý nhất trên thế giới. Năm nay không có giải lớn nào trong hai giải đó nhưng bù lại sang năm 2021 và 2022 chúng ta sẽ được xem hai giải lớn trong hai năm liên tục, hehe đúng là khổ trước sướng sau mà ! Nhắc đến Euro thì tôi xem Euro lần đầu là vào năm 2004 kể từ đó không bỏ dỡ kì Euro nào,với tôi Euro có khi còn hấp dẫn hơn cả World Cup ấy chứ vì chất lượng các đội tuyển nó đồng đều hơn ! Mỗi giải lại để lại một ấn tượng riêng trong tôi như năm 2004 là hành trình kì diệu của Hy Lạp, 2008 là giải đấu mở ra kỉ nguyên thống trị bóng đá thế giới trong bốn năm sau đó của người Tây Ban Nha, 2016 cũng rất ấn tượng với hình ảnh anh Bảy Idol (CR7) nâng cao chiếc cúp danh giá ! Thế nhưng Euro 2012 vẫn là giải đấu có nhiều ấn tượng sâu đậm nhất đối với không chỉ riêng tôi mà c...

Viết cho tuổi 24 !

Hình ảnh
 Hôm qua là ngày tôi tròn 24 tuổi, đây có lẽ là một độ tuổi lưng chừng của thanh xuân, cái tuổi mà ta đã không còn là trẻ con mà nếu nói là đã thành người lớn hoàn toàn thì cũng chưa hẳn ! Cái tuổi mà tình yêu cũng như sự nghiệp vẫn còn chông chênh ! Chúc mừng sinh nhật tôi... Tuổi 24 nhìn bạn bè đứa nào cũng đã lập gia đình, lên chức bố mẹ, đứa thì đã ra trường được gần hai năm - ổn định công việc, đứa thì vẫn còn đi học tiếp cao học.... Tụi nó đứa nào cũng đã chọn được cho mình một hướng đi riêng, vậy mà mình vẫn còn mông lung, lo chứ nói không lo lắng cho tương lai là nói dối. Có thể hiện tại mình đã đi sai đường nhưng có dám quay đầu lại chọn con đường khác ? Cần lắm một sự can đảm để thoát ra khỏi sự an toàn, chạy nhanh hơn để bản thân bức phá ! Tuổi 24 đã bao lần ta ngửi được mùi cay đắng của cuộc đời nhưng bản thân lắm lúc vẫn mơ mộng hão huyền. Đã rời xa vòng tay cha mẹ đủ lâu để ta biết được rằng cuộc đời này đầy sóng gió, xã hội đầy những người mưu mô mà ta phải đối mặt. ...

Tuần đầu tiên của tháng 7...

Hình ảnh
  Thứ 7 ngày 7 tháng 7 2018, Phú Quốc trời mưa tầm tả... Xin chào các bạn đây là bài viết đầu tiên trên blog mới của mình, cũng đã rất lâu rồi mình mới lại viết blog kể từ ngày cho đóng cửa cái blog cũ luanbui.com ! Tuần đầu tiên của tháng 7 năm nay đối với mình thật là buồn tẻ vì mình đã phải chia tay hai người bạn làm chung thân thiết với mình, họ về làm việc ở chi nhánh Hà Tĩnh gần nhà, một chị thì sắp lấy chồng mất rồi, một anh về tái hợp vợ cũ... Nhưng biết làm sao bây giờ, cuộc sống thì lúc nào cũng phải có lúc hợp lúc tan - không sao tránh khỏi !! Còn về mình thì bị bệnh từ hôm đi nhậu chia tay cho đến nay cũng đã được 4,5 hôm gì rồi ấy :((( Bị bệnh nên ở nhà buồn không biết làm gì, bổng dưng trong đầu có ý định hay là viết blog lại ta nhưng lần này không còn viết trên Wordpress nữa, vì đối với mình bây giờ Blogspot là đủ dùng rồi, buồn buồn thì viết một bài rồi quăng lên để đó, sau này cũng để làm kỉ niệm :))) À mà phải nhắc đến World Cup chút chứ Bờ Ra Xin bị loại mất rồi ...

Cuối tuần thuộc về nỗi cô đơn…

Hôm nay là ngày thứ bảy, đối với nhiều người thì đây chính là ngày “bung lụa” tức là mà mọi người điều có thể vui chơi thoải mái thức nguyên đêm cũng được chẳng sao cả vì ngày mai là chủ nhật mà, còn đối với tôi tối thứ bảy là ngày sự cô đơn lên ngôi ! Chiều đi làm về tắm xong định là mở máy tính lên xem trận bóng của đội tuyển Việt Nam mà nào có ngờ đâu cúp điện, cũng thật khó hiểu khi chọn ngay ngày cuối tuần để lên lịch cúp hay là có sự cố gì chăng ? Dù là gì đi nữa thì tôi cũng đành lội bộ qua “Thành Phố” để mà có TV xem (chỗ tôi ở giáp giữa Long An và TP.HCM) ! Háo hức trận bóng là vậy nhưng đội tuyển chúng ta lại thua In đô, tôi thì thấy cũng bình thường vì còn trận lượt về, còn mấy thánh phán khác thì chửi rủa thôi rồi ! Thế rồi lại về ăn bún cá lóc ở bên đường như mọi hôm, ngồi nhìn từng cặp, từng cặp trai gái chạy cắt qua mặt thấy mà cũng thèm, chắc là bọn họ không đi vào “Thành Phố” náo nhiệt thì cũng dắt nhau vào nơi mà bọn yêu nhau thường hay ra vào 😀 Họa may lắm mới có ...

Bạn muốn bỏ game? Hãy thử nghĩ đến việc viết blog !

Hình ảnh
Phần lớn thanh thiếu niên hiện nay (đặc biệt là con trai) vô cùng mê game online đó là một thực tế đã có từ lâu.  Tôi cũng đã từng nằm trong danh sách những thanh niên như thế, lãng phí không biết bao nhiêu thời gian, công sức và tiền bạc vào nó !  Và sau khi thử nhiều cách khác nhau mà vẫn không bỏ được game online tôi mới thử kiếm cái gì đó để làm, thế là blog này ra đời.  Quả thật từ khi bắt đầu việc viết blog tôi dần cảm thấy mình không còn cảm giác bị nghiện và phụ thuộc vào game online nữa !  Thật ra chơi game là không hề xấu một chút nào nghiện và lạm dụng nó thì mới xấu, việc chơi game có thể khiến chúng ta giải trí sau những ngày làm việc căng thẳng, nhưng khi bạn lạm dụng nó quá mức, cày ngày cày đêm mà quên đi rằng trong cuộc sống còn có biết bao thứ khác đang đợi bạn làm thì đó mới là điều đáng nói để nói !  Thêm nữa viết blog cũng là cách tốt nhất để bạn trốn tránh thực tại, biết đâu được bạn sẽ bỏ được game sau vài ngày đến với blog cũng không chừn...

Duyên ngầm...

Hình ảnh
"Cái nết đánh chết cái đẹp" – Vẻ duyên thầm của những người không cần lòe loẹt Người xưa nói không sai: Một cô gái đẹp mà "mất nết" chỉ một lần, có thể khiến trăm chàng trai quay lưng. Nhưng một cô gái bình thường với nét duyên ngầm khẽ tỏa, lại có thể khiến bao người say mê. Và tôi – kẻ đang viết những dòng này – chắc chắn đã từng là một trong số những kẻ si mê ấy. Duyên không nằm ở gương mặt, mà ở cách tỏa sáng Nét duyên của một người con gái không phải thứ có thể đong đếm bằng centimet vòng eo hay độ dài của hàng mi. Nó là thứ ánh sáng ấm áp tỏa ra từ tâm hồn, từ cách họ đối đãi với cuộc đời. Duyên trong cách ứng xử:  Một cô gái biết lắng nghe, không cắt lời người khác, luôn mỉm cười khi nhận một ly nước từ người phục vụ – đó là duyên. Duyên trong sự chân thành:  Không giả tạo, không cố tỏ ra mình hơn người, chỉ đơn giản là sống thật với những gì mình có. Duyên trong sự bí ẩn:  Không phô trương hết tất cả, không khoe khoang trên mạng xã hội, để người ta luôn có l...

Blog cá nhân: Công cụ đơn giản để thông minh hơn, giàu hơn và kết nối bền vững

Tại sao tôi viết blog dù không phải "cao thủ văn chương"? Ngày nay, khi mạng xã hội tràn ngập những status ngắn ngủn và clip "ăn liền", việc sở hữu một blog cá nhân dường như là lựa chọn của những kẻ "lãng mạn lỗi thời" như tôi. Nhưng khoan! Đừng vội nghĩ blog là thứ gì đó quá cao siêu. Thực ra, viết blog dễ như... đăng Facebook, chỉ có điều nó mang lại nhiều lợi ích bất ngờ hơn bạn tưởng đấy!  Từ "dốt văn" thành "ghiền chữ" Bạn biết không, hồi đi học tôi toàn bị cô giáo phê "lủng củng như gà mắc tóc" trong các bài tập làm văn. Ấy vậy mà giờ đây, tôi lại viết blog đều đặn như một thói quen khó bỏ. Bí quyết là gì? Đơn giản là tôi viết theo cách của riêng mình - không cầu kỳ, không trau chuốt, cứ tự nhiên như trò chuyện cùng bạn bè. Viết nhiều thành quen, quen thành giỏi. Giờ đây, khả năng diễn đạt của tôi đã khác xưa rất nhiều. Những email công việc trước đây khiến tôi "đổ mồ hôi hột" giờ có thể hoàn thành trong nháy ...